Ai cũng phải học làm người
15.07.2010 14:05
Đại sư Tịnh Vân có một người đệ tử, sau khi tốt nghiệp đại học Thạc sĩ, rồi lại học Tiến sĩ. Sau nhiều năm, cuối cùng đã hoàn thành luận án Tiến sĩ nên vô cùng mừng vui.
Một hôm người
đồ đệ này trở về, thưa với ngài Tịnh Vân: “Bạch Sư Phụ, nay con đã có học vị Tiến sĩ rồi, sau này con phải học những
gì nữa?”, ngài Tịnh Vân bảo “Học làm
người”, học làm người là việc học suốt đời chẳng thể nào tốt nghiệp được.
Ngài Tịnh Vân
cho rằng, bất luận là sĩ, nông, công, thương, người ở tầng lớp nào có học tập là
có tiến bộ, nay cùng chia sẻ với mọi người về những điều cần phải học.
Thứ nhất “học nhận lỗi”. Con người thường không chịu nhận lỗi lầm về mình,
tất cả mọi lỗi lầm đều đổ cho người khác, cho rằng bản thân mình mới đúng, thật
ra không biết nhận lỗi chính là một lỗi lầm lớn. Đối tượng mà mình nhận lỗi có thể là cha mẹ,
bạn bè, mọi người trong xã hội, thậm chí nhận lỗi với con cái hay là người không
tốt đối với chính mình, nhận lỗi như vậy bản thân chẳng mất mát gì, ngược lại còn
thể hiện được sự độ lượng của bản thân. Học nhận lỗi là một điều rất tốt, là sự tu tập lớn.
Thứ hai “học nhu hòa”. Răng người ta rất cứng, lưỡi người ta lại mềm,
đi hết cuộc đời răng người ta lại rụng hết, nhưng lưỡi thì vẫn còn nguyên, cho
nên cần phải học mềm mỏng, nhu hòa thì đời người ta mới có thể tồn tại dài lâu được,
chứ cứng làm chi cho chịu thiệt thòi. Tâm
nhu hòa là một tiến bộ lớn trong việc tu tập. Người ta thường hình dung những người cố chấp, thì tấm lòng của họ, tính
cách của họ rất lạnh, rất cứng y như một miếng sắt vậy. Nếu chúng ta có thể diều hòa hơi thở, điều hòa
thân tâm, dần dần điều phục được tâm như ngựa hoang, như vượn chuyển cành này
khiến cho nó nhu hòa mềm mại thì cuộc sống mới vui tươi hơn, mới lâu dài được.
Thứ ba “học nhẫn nhục”. Thế gian này nếu nhẫn được một chút thì sóng
yên biển lặng, lui một bước thì biển rộng trời cao. Nhẫn, vạn sự được tiêu trừ. Nhẫn chính là biết
xử sự, biết hòa giải, dùng trí tuệ và năng lực làm cho chuyện lớn hóa thành nhỏ,
chuyện nhỏ hóa thành không. Các vị muốn
sống, muốn sinh tồn, muốn sinh mạng này thì cần phải biết nhẫn, có thể hiểu rõ
những đúng sai, thiện ác, tốt xấu của thế gian, thậm chí chấp nhận nó.
Thứ tư “học thấu hiểu”. Thiếu thấu hiểu lẫn nhau sẽ nẩy sinh những thị
phi, tranh chấp, hiểu lầm. Mọi người nên
thấu hiểu, thông cảm lẫn nhau, để giúp đỡ lẫn nhau. Không thông cảm lẫn nhau làm sao có thể hòa bình
được?
Thứ năm “học buông bỏ”. Cuộc đời như một chiếc va li, lúc cần dùng thì
xách lên, khi không cần dùng thì đặt nó xuống, lúc cần đặt xuống thì không đặt
xuống, cũng như kéo một túi hành lý nặng nề không tự tại chút nào cả. Năm tháng cuộc đời có hạn, nhận lỗi, tôn trọng,
bao dung, mới làm cho người ta chấp nhận mình, biết buông bỏ thì mới có thể tự
tại được.
Thứ sáu “học cảm động”. Nhận thấy ưu điểm của người khác, chúng ta nên
hoan hỷ, nhìn thấy điều không may của người khác nên cảm động. Cảm động là tâm thương yêu, tâm bồ tát, tâm bồ
đề, trong cuộc đời mấy mươi năm của tôi, có rất nhiều câu chuyện, nhiều lời nói
làm tôi cảm động. Cho nên tôi cũng rất nỗ
lực tìm cách làm cho người khác cảm động.
Thứ bảy “học sinh tồn”. Để sinh tồn chúng ta phải duy trì bảo vệ thân
thể khỏe mạnh không những có lợi cho bản thân, mà còn làm cho gia đình bạn bè yên
tâm, cho nên đó cũng là hành vi hiều đễ với người thân.
Chúc bạn bè
thân hữu cùng cố gắng.
Liên Hải dịch
Admin |